011- LÒNG THƯƠNG XÓT CỦA CHÚA GỢI LÒNG CẬY TRÔNG KHI TUYỆT VỌNG

Tin mừng Đức Giêsu Kitô theo Thánh Luca. (24,13-35)

Cũng ngày hôm ấy có hai người trong nhóm môn đệ đi đến một làng kia tên là Em-mau, cách Giêrusalem chừng mười một cây số. Họ trò chuyện với nhau về tất cả những sự việc mới xẩy ra. Đang lúc họ trò chuyện và bàn tán, thì chính Đức Giêsu tiến đến gần và cùng đi với họ, nhưng mắt họ còn bị ngăn cản không nhận ra Người. Người hỏi họ: Các anh vừa đi vừa trao đổi với nhau về chuyện gì vậy? Họ dừng lại vẻ mặt buồn rầu.

Một trong hai người tên là Cơ-lê-ô-pát trả lời: Chắc ông là người duy nhất trú ngụ tại Giêrusalem mà không hay biết những chuyện đã xẩy ra trong thành mấy bữa nay. Đức Giêsu hỏi: Chuyện gì vậy? Họ thưa: Chuyện ông Giêsu Nadaret, Người là một ngôn sứ đầy uy thế trong việc làm cũng như lời nói trước mặt Thiên Chúa và toàn dân. Thế mà các thựơng tế và thủ lãnh của chúng ta đã nộp Người để Người bị án tử hình, và đã đóng đinh Người vào thập giá. Phần chúng tôi, trước đây vẫn hy vọng rằng chính Người là Đấng sẽ cứu chuộc Ít-ra-en. Hơn nữa, những việc ấy đã xẩy ra đến nay là ngày thứ ba rồi. Thật ra cũng có mấy người đàn bà trong nhóm chúng tôi đã làm chúng tôi kinh ngạc. Các bà ấy ra mộ hồi sáng sớm không thấy xác Người đâu cả, về còn nói là đã thấy các Thiên Thần hiện ra bảo rằng Người vẫn sống. Vài người trong nhóm chúng tôi đã ra mộ và thấy sự việc y như các bà ấy nói, còn chính Người thì họ không thấy. Bấy giờ Đức Giêsu nói với hai ông rằng: Các anh chẳng hiểu gì cả, lòng trí các anh thật chậm tin vào lời các ngôn sứ. Nào Đấng Kitô lại chẳng phải chịu khổ hình như thế, rồi mới vào trong vinh quang của Người sao? Rồi bắt đầu từ ông Môi-sê và tất cả các ngôn sứ, Người giải thích cho hai ông những gì liên quan đến Người trong tất cả sách thánh.

Khi đến gần làng họ muốn đến. Đức Giêsu làm như còn phải đi xa hơn nữa. Họ nài ép Người rằng: Mời ông ở lại với chúng tôi, vì trời đã xế chiều và ngày sắp tàn. Bấy giờ Người mới vào và ở lại với họ. Khi đồng bàn với họ, Người cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng và bẻ ra trao cho họ, mắt họ liền mở ra và họ nhận ra Người, nhưng Người lại biến mất,  họ mới bảo nhau: Dọc đường, khi Người nói chuyện và giải thích Kinh thánh cho chúng ta, lòng chúng ta đã chẳng bừng cháy lên sao? Ngay lúc ấy, họ đứng dậy quay trở lại Giêrusalem gặp nhóm mười một và các bạn hữu đang tụ họp tại đó. (Đó là Lời Chúa)

Chia sẻ:

Khi chúng ta suy tôn một người nào đó lên làm thần tượng của mình, vì người đó có tài, có đức, có thể làm được nhiều việc mà những người khác không  làm được. Hoặc người đó có những thứ mà người khác không bao giờ có được, lúc đó chúng ta hãnh diện vì chúng ta chọn người không lầm. Nhưng đến một ngày nào đó, thần tượng của chúng ta chết đi, thì lòng chúng ta sẽ cảm thấy thất vọng ê chề, chán nản buồn sầu, tiếc thương nhung nhớ.

Hai môn đệ của Chúa hôm nay cũng rơi vào tình trạng đó. Vì trước đây, các ông vẫn hy vọng rằng Thầy mình sẽ cứu Dân tộc Ít-ra-en khỏi bị ách đô hộ của Đế quốc Rôma. Nhưng nay thì Thầy mình đã chết thực sự rồi, đã được chôn trong mồ rồi, đâu còn ai giải phóng dân tộc nữa. Thế là hai ông buồn rầu rủ nhau về quê, bỏ lại sau lưng những bạn bè thân thiết đã cùng chung sống với nhau 3 năm trường bên cạnh Thầy Giêsu. Mặc dù sáng nay đã có mấy bà ra thăm mộ và đã kể lại cho các ông nghe về sự kiện Đức Giêsu đã sống lại. Nhưng các ông vẫn chưa tin. Đang khi đi đường. Chúa Giêsu động lòng thương xót hai người môn đệ yếu đức tin này. Nên Người đã hiện ra, giảng giải, Kinh thánh và soi trí mở lòng cho các ông hiểu về Đức Giêsu Kitô.

Trong suốt cuộc hành trình dài như vậy, mà các ông vẫn chưa nhận ra Thầy mình, mãi cho đến khi ngồi vào bàn ăn, nhìn cử chỉ thân thương đã được diễn ra trong bữa tiệc ly, mắt các ông liền sáng ra và nhận ra người đang ngồi với các ông chính là Thầy mình. Đúng lúc đó. Chúa Giêsu biến đi. Sở dĩ các ông không nhận ra Thầy, vì trong tâm trí của các ông vẫn đang chất chứa những ước vọng của trần thế. Giả như Thầy không chết, biết đâu mình chẳng được một chỗ bên cạnh Thầy và sẽ được sống sung sướng.

Đối với chúng ta cũng vậy. Trong suốt cuộc đời, có khi đến bẩy tám mươi năm, mà chúng ta vẫn chưa nhận ra Chúa. Cũng bởi vì giống hai người môn đệ kia, chỉ lo tìm kiếm vinh hoa trần thế, chỉ mải mê lo làm ăn để làm giầu…

Do đó, dù chúng ta đã được nghe giảng giải Lời Chúa qua bao Thánh Lễ, dù chúng ta có chịu bao nhiêu lần Bí tích, Lòng chúng ta vẫn chai đá, vẫn chưa cảm nghiệm được tình Chúa yêu thương. Vẫn chưa nhìn thấy Chúa luôn hiện diện trong những biến cố của cuộc đời, nên nhiều lúc chán nản thất vọng.

Chẳng những Chúa vẫn đang đồng hành với chúng ta trong cuộc đời, mà Chúa vẫn còn nuôi sống linh hồn chúng ta, để chờ ngày về hưởng phúc trường sinh với Chúa.

Vậy chúng ta hãy siêng năng lãnh nhận Bí tích thánh Thể, là nguồn sống và là nguồn hy vọng, để chúng ta được sống với Chúa mãi mãi. Như lời Chúa đã dạy: Mình Ta chính là của ăn và Máu Ta thật là của uống, người ăn Bánh này chẳng còn đói khát chi, người uống Máu này sẽ được trường sinh.

Chúa cũng khuyến cáo rằng:Người không lãnh nhận ăn Thịt uống Máu Ta, sẽ chết hao mòn, muôn đời trầm luân.

Cầu nguyện:

Kính lạy Thánh Thể, con tín thác vào Chúa, khi đôi mắt con bắt đầu mờ đi về những vật đời này, và lần đầu tiên, tâm trí con liên tưởng đến một thế gian xa lạ.

Xin Chúa thương xót chúng con theo lượng từ bi của Chúa và đồng hành với chúng con trong mỗi giây phút của cuộc sống. Amen.