Mỗi giây phút trong đời đầy biến động.
Không có khí trời thì con sống làm sao.
Nếu màn trời đêm mà chẳng có trăng sao.
Thì cả bầu trời đắm chìm trong u tối.
Nếu chẳng có mặt trời sáng, soi đường chỉ lối.
Thì muôn đời, con chẳng thấy đường đi.
Nếu ánh dương quang chẳng sưởi ấm bầu trời.
Thì muôn vật trên đời đều chết lạnh.
Nếu chẳng có biển sông để nuôi tôm cá.
Nếu chẳng có rừng già để muông thú ẩn thân.
Nếu chẳng có nước có gạo để ăn.
Thì làm sao con người còn sự sống.
Thế mới biết Cha là nguồn mạch sự sống.
Ngoài Cha ra thì chẳng có sự sống nào đâu.
Sự sống trần gian đã là một phép mầu.
Sự sống Thần linh càng cao sâu khôn tả.
Lòng Thương Xót Chúa thật uy nghi cao cả.
Lại luôn đồng hành từng giây phút đời con.
Trải qua bao năm con lãnh nhận nhiều ơn.
Mà con chưa hiểu do Lòng Thương Xót Chúa.