001- Bà Maria hằng ghi nhớ mọi kỷ niệm ấy, và suy đi nghĩ lại trong lòng. (Lc 2,19)

Nhìn Con Trẻ Giêsu nằm trong máng.

Mẹ âm thầm chiêm ngắm Chúa Ngôi Hai.

Vì yêu thương, nên xuống cứu nhân loài.

Mang thân phận của con người hèn hạ.

Bản tính Chúa là Vua Trời cao cả.

Nay hạ sinh nơi máng cỏ hôi tanh.

Để dạy con: Đừng ham thú, lợi, danh.

Mà yêu mến đức thanh bần nghèo khó.

Nơi trần gian là cõi đời tạm bợ

Sống lập công lập phúc để mai sau

Xin cho con đừng cắm cúi làm giầu

Mà lãng quên phận mình là con Chúa.

Xin cho con được nhận ra tình Chúa

Vì yêu con nên Chúa đã hy sinh

Xin cho con được yêu Chúa quên mình

Để đáp lại mối ân tình của Chúa.