142- Sao anh thấy cái rác trong con mắt của người anh em, mà cái xà trong con mắt của chính mình thì lại không để ý tới? (Lc 6,41)

Trong cuộc sống hằng ngày trên dương thế

Ta sẵn sàng bắt lỗi kẻ làm sai

Có ngờ đâu ta cũng chỉ một loài

Là con người ai ai đều sai phạm

Cũng bởi vì con người có giới hạn

Chẳng phải thần, chẳng phải thánh cao siêu

Thế cho nên phải thông cảm nhau nhiều

Mà bỏ qua những điều người sai lỗi

Nhìn người ta cái gì cũng là tội

Bản thân mình thì tội lỗi ngập đầu

Hãy nhìn mình trong ký ức thẳm sâu

Để bỏ thói rập rình hay soi mói

Xin cho con yêu người trong lời nói

Trong việc làm hành xử với anh em

Xin cho con luôn nhớ chứ đừng quên:

Mình cũng là phận hèn từ bùn đất