129- LỄ GIÁNG SINH – LỄ BAN NGÀY

T5. 25-12-25

*

Ngôi Lời đã trở nên người phàm và cư ngụ giữa chúng ta. Chúng tôi đã được nhìn thấy vinh quang của Người, vinh quang mà Chúa Cha ban cho Người, là Con Một đầy tràn ân sủng và sự thật. (Ga 1,14)

*

Từ nguyên thủy thì Ngôi Lời đã có

Và Ngôi Lời là Chúa tể càn khôn

Ngài Quyền năng và thánh thiện vô biên

Phán một lời là đất trời liền có

*

Ngài trung thành với lời xưa đã hứa

Khi Ađam-Evà chối bỏ Chúa Tình Yêu

Để thỏa mãn tính tự đắc, tự kiêu

Nên  lãnh nhận án tiêu điều: PHẢI CHẾT

*

Chúa không nỡ để con người bị diệt

Ngài  còn sai CON MỘT xuống trần gian

Là Thiên Chúa lại mặc lấy xác phàm

Để nối kết Thiên Đàng với Trần thế

*

Sinh ra đời như bao nhiêu con trẻ

Khác một điều chẳng có chỗ nương thân

Được sinh ra nơi hạ tiện cơ bần

Là máng cỏ hang bò lừa dơ bẩn

*

Sống với đời cũng lao đao lận đận

Là con người nên mang kiếp lầm than

Cùng chung chia nước uống với miếng ăn

Cho những kẻ nghèo nàn và khốn khó

*

Với sứ vụ đưa họ về cùng Chúa

Nên dùng lời hòa nhã với Tình Yêu

Cảm hóa họ và dạy dỗ đủ điều

Để đón nhận nguồn Tình Yêu của Chúa.

*

Xin cho con  nhìn ra Tình Yêu  Chúa

Đã dành cho nhân loại chốn trần gian

Mà  thực lòng sám hối với ăn năn

Để nhận lãnh muôn hồng ân của Chúa

*

Xin cúi đầu cảm tạ Tình Yêu Chúa

Từ muôn đời Chúa để ý trông nom

Giữ gìn con hồn xác được vẹn toàn

Và thoát khỏi mưu toan của quỷ dữ.

Amen