44- VUI – BUỒN

Không có ai suốt đời đau khổ.

Không người nào chẳng có lúc vui.

Vậy thì đau khổ buồn vui.

Như mây, như gió làm tươi cuộc  đời.

*

Lẽ tạo hóa đất trời thay đổi.

Có bốn mùa trao đổi giao nhau.

Làm cho cảnh vật muôn mầu.

Nắng mưa sương gió tô mầu tươi xinh.

*

Cũng bởi thế sinh vào trần thế.

Làm con người xác thể Chúa ban.

Tạ ơn Thiên Chúa muôn vàn.

Nhờ Lòng Thương Xót cho con làm người.

*

Được chiêm ngắm công trình tạo dựng.

Được cùng Người chung hưởng niềm vui.

Biển xanh sông cả núi đồi.

Trăng sao tinh tú, bầu trời mênh mông.

*

Đó là ơn Người thương, Người mến.

Đó ý Người thương đến trần gian.

Ban cho hạnh phúc Thiên đàng.

Cho nên gặp phải gian nan đừng buồn.

*

Cho đến kỳ hết buồn hết khổ.

Người đưa ta đến chỗ thảnh thơi.

Đó là Quê thật: Nước Trời.

Cùng Người hưởng phúc đời đời không phai.

16-05-2010