015-Ta truyền cho con: Đứng dậy vác chõng mà đi về. (Mc 2,11)

Dù bệnh tật đã liệt giường liệt chiếu.

Dù cuộc đời đã thiếu vắng niềm vui.

Dù trên môi đã lịm tắt nụ cười.

Nhưng Chúa đến ban niềm vui cứu độ.

Lòng Thương Xót Chúa luôn luôn tuôn đổ.

Muôn ơn lành trên những kẻ tin yêu.

Xin cho con được mãi mãi yêu nhiều.

Một Thiên Chúa, một tình yêu bất diệt.

Hồn con đây nhiều khi như bại liệt

Nỗi khốn cùng cứ bám riết theo con

Cũng có lần chẳng lê nổi đôi chân

Mà chỉ muốn ngừng chân buông tất cả

Xin đừng chấp vì con đây hèn hạ

Phận làm người nên vất vả cheo leo

Xin cho con lòng cậy mến tin nhiều

Để vượt thắng được những điều trở ngại