Góp mặt vào đời, với hai bàn tay trắng.
Tâm hồn nhẹ nhàng, và trong trắng vô tư.
Được Chúa thương yêu, từ trước đến bây giờ.
Và đã dành sẵn Nước Trời, chờ lãnh thưởng.
Nhưng khi lớn lên, tâm hồn bị giao động
Bởi con mắt nhìn, những hào nhoáng trần gian
Dục vọng trong lòng, bộc phát những gian tham
Làm cho cuộc đời, phải gian nan điêu đứng
Nhiều lúc cam tâm, cố gồng mình chịu đựng
Chiếm lấy thật nhiều, những vật dụng trần gian
Đánh mất lương tâm, vì của cải bạc vàng
Xác thân hưởng thụ, mà linh hồn bị phạt
Xin cho con nhớ: Đừng vấn vương trần thế.
Kẻo lòng con lại sa vào cõi đam mê.
Xin cho con luôn luôn được nhớ đường về.
Con đường hạnh phúc là Quê Trời vĩnh cửu.