Các tầng trời bao nhiêu mầu nhiệm.
Chỉ vì Lòng thương xót vô biên.
Vĩ đại thay! Ơn Chúa Trời.
Đã thương nhìn đến con người trần gian
*
Thoảng nhớ lại thời tạo thiên lập địa.
Cho con người làm chủ các kỳ công.
Lại cho cuộc sống thong dong.
Cùng cho hưởng phúc ở trong địa đàng.
*
Rồi đến khi con người sai lỗi.
Nghe Sa tan nên phạm tội bất tuân.
Thế là Chúa lại giáng trần.
Lập công chuộc tội cứu phần tâm linh.
*
Cuối cuộc đời, chịu đóng đinh thập giá
Lưng chừng trời, chịu nhục nhã biết bao.
Con ơi! Có thấu cho nào.
Vì yêu nhân thế Cha nào tiếc chi?