Đời dương thế bao nhọc nhằn vất vả
Sáng trưa chiều luôn tất tả ngược xuôi
Lo cơm ăn lo kiếp sống con người
Sao cho được đủ mười mươi trọn vẹn
Nhưng sức khỏe con người thường có hạn
Có bao giờ được bền bỉ dẻo dai
Thế cho nên theo ngày tháng năm dài
Cũng đau đớn miệt mài trong bệnh tật
Xin cho con đừng khó khăn chật vật
Để mỗi ngày có lương thực nuôi thân
Xin cho con đừng mê đắm thế trần
Mà sao nhãng việc phần hồn: Cần nhất
Xin cho con được những ơn cần thiết
Để linh hồn nên nghĩa thiết cùng Cha
Xin cho con cho đến lúc về nhà
Được hạnh phúc để mừng Cha ra đón