Chiều Can vê nhuộm đầy mầu tang tóc.
Người thân bằng quyến thuộc khóc thương Cha.
Chết treo thân vì tội lỗi người ta.
Mà chẳng một ai xót xa thương tiếc.
Mây vần vũ bầu trời đang xanh biếc
Gió lộng gào bỗng chốc tối âm u
Trời cao xanh như thể chốn ngục tù
Đất rung chuyển, núi non đồi tuôn đổ
Như thương khóc Cha Hiền vì con nhỏ
Đã hiến mình trên khổ giá đau thương
Để cho con được lãnh phúc Thiên Đường
Mà Cha chết trong nhục hình thảm thiết
Xin cho con khi đến ngày ly biệt.
Vẫn một lòng thắm thiết với tình Cha.
Vì Máu Cha đã lênh láng chan hòa.
Trên thập tự, tim mở ra ơn thánh.