127- LỄ GIÁNG SINH – LỄ ĐÊM

 Khi hai người đang ở đó, thì bà Ma-ri-a đã tới ngày mãn nguyệt khai hoa. Bà sinh con trai đầu lòng, lấy tã bọc con, rồi đặt nằm trong máng cỏ, vì hai ông bà không tìm được chỗ trong nhà trọ. (Lc 2,6-7)

*

Giữa đêm đông âm u trời lạnh giá

Con Thiên Chúa làm người được sinh ra

Chẳng chăn êm, nệm ấm, chẳng mái nhà

Giường êm ái chỉ là cái máng cỏ

*

Xoa tan giá đêm đông bằng hơi thở

Của bò lừa vây bọc ở chung quanh

Maria nhìn con thấy chạnh lòng

Nhưng vẫn quyết một lòng vâng ý Chúa

*

Thánh Giuse cũng không hề than thở

Chỉ lặng nhìn con trẻ ở trong nôi

Để suy ra Thánh ý của Chúa Trời

Mà vâng phục cũng không lời than trách

*

Con Thiên Chúa: Đấng là Vua Trời Đất

Lại sinh ra nơi thú vật tanh hôi

Ai suy thấu Thánh ý của Chúa Trời

ĐỂ MÃI MÃI MUÔN ĐỜI NOI GƯƠNG CHÚA

*

Xin cho con biết sống đời khiêm hạ

Và vâng phục Thánh ý của Chúa Cha

Dù giầu sang hay nghèo khó không nhà

Cũng trong sự quan phòng của Thiên Chúa

*

Xin đời con luôn thuộc trọn về Chúa

Đến muôn đời chỉ theo Chúa mà thôi

Dù non cao biển rộng có đổi rời

Con vẫn quyết một lòng: TIN YÊU CHÚA

Amen