T3. 06-01-26
Chính anh em hãy cho họ ăn đi. (Mc 6,37)
*
Như đàn chiên không có người chăn giữ
Chúa thấy dân sống lạc lõng bơ vơ
Động lòng thương, Ngài giảng dạy nhân từ
Về cách sống và việc thờ phượng Chúa
*
Trời dần tàn ánh chiều mầu vàng úa
Các môn đệ thưa với Chúa tản dân
Để họ vào làng quán kiếm gì ăn
Vì cả ngày quên ăn, nghe Chúa giảng
*
Chúa bảo các môn đệ đừng hốt hoảng
Chính các con là người cho họ ăn
Các môn đệ lòng dạ rất băn khoăn
Vì chỉ có năm chiếc bánh và hai con cá
*
Chúa bảo môn đệ chia dân ra từng nhóm
Nhóm năm chục, cũng có nhóm một trăm
Năm chiếc bánh, hai con cá Chúa cầm
Dâng lời nguyện rồi đưa môn đệ phát
*
Ăn no rồi, bánh vụn rơi trên đất
Thu nhặt về mười hai thúng đầy um
Năm ngàn người đã nhận được bữa ăn
Lòng phấn khởi hân hoan chưa từng có
*
Xin cho con nhận ra quyền năng Chúa
Luôn đoái nhìn và che chở con liên
Lúc đói nghèo cơ cực khổ truân chuyên
Chưa khẩn cầu, Chúa đã liền cứu giúp
*
Chúa thương con trong mọi nơi mọi lúc
Dõi mắt nhìn theo những bước chân con
Nâng đỡ con khi lỡ bước sa chân
Bồng ẵm con đưa qua cơn khốn khó
*
Lạy Thiên Chúa: Đấng Toàn Năng Cao cả
Con tin thờ, Tôn Kính Chúa là Cha
Xin đổ Lòng Thương Xót Chúa bao la
Xuống đời con. Vì con là con Chúa
Amen