T7.T3TNA. 31-01-26
Thầy ơi, chúng ta chết đến nơi rồi,
Thầy chẳng lo gì sao? ( Mc 4,38)
*
Trời nổi gió, biển gầm sóng vỗ
Thuyền chòng chành chao đảo nước vô
Tông đồ cuống quít sợ lo
Thầy thì cứ ngủ vô tư chẳng màng
*
Lòng các ông hoang mang hoảng hốt
Thầy ơi dậy kẻo chết đến nơi
Chúa liền dậy phán một lời:
Im đi ! Câm đi ! biển thời lặng im
*
Rồi nhẹ nhàng Chúa liền trách mắng:
Sao các con chẳng có lòng tin.
Có Thầy hiện diện ngay bên
Mà còn hoảng sợ cuống lên thế này
*
Con cũng thế : Ngày ngày bên Chúa
Nhưng sóng đời xô dạt đảo điên
Nhiều khi cũng thấy muộn phiền
Hoàn toàn bất lực buông xuôi dòng đời
*
Cũng bởi vì đức tin kém cỏi
Chưa nhận ra Chúa ở ngay bên
Nên khi gặp phải truân chuyên
Sinh ra chán nản bất an trong lòng
*
Xin tăng thêm cho con lòng mến
Để con được yêu Chúa ngày đêm
Trông cậy Lòng Chúa từ nhân
Yêu thương che chở, luôn luôn giữ gìn
*
Qua biển đời lênh đênh sóng gió
Qua cõi đời trắng đỏ đảo điên
Được về bên Chúa nhân hiền
An vui hạnh phúc triền miên muôn đời
Amen