216- NGƯỜI MÙ BẨM SINH

CN4MCNA. 15-03-26

Các môn đệ hỏi Người: “Thưa Thầy, ai đã phạm tội

 khiến người này sinh ra đã bị mù, anh ta hay cha mẹ anh ta ?

(Ga 9,1-2)

*

Khi sinh ra đã ở trong tăm tối

Chẳng thấy gì cảnh vật cõi trần ai

Dù hằng ngày vẫn thoang thoảng bên tai

Những lời nói vui cười và sảng khoái

*

Chẳng cảm nghiệm được thời gian hiện tại

Chẳng phân biệt được sự việc đúng sai

Người thân yêu cũng chẳng thấy hình hài

Chỉ hình dung qua một vài ý niệm

*

Đi ngang qua thấy người mù hiện diện

Các tông đồ liền hỏi Chúa một câu:

Người mù này bị từ lúc bẩm sinh.

Lỗi tại anh hay lỗi từ cha mẹ ?

*

Chúa trả lời:

Không phải anh cũng không tại cha mẹ

Nhưng danh Chúa được thể hiện nơi anh

Để thiên hạ nhìn thấy những công trình

Của Thiên Chúa. Đấng tạo thành vũ trụ

*

Chúa đã nói:

«Ai cho con người có mồm có miệng ?

 Ai làm cho nó phải câm phải điếc,

Cho mắt nó sáng hay phải mù loà.

Há chẳng phải là Ta, ĐỨC CHÚA, đó sao?» 

(Xh 4, 11)

*

Chúa đã chữa cho người mù được sáng

Anh nhìn Chúa và cất tiếng ca vang

Ngợi khen Chúa là Vua cả Thiên Đàng

Hằng yêu mến những người đang khốn khổ

*

Tạ ơn Chúa, cho mắt con sáng tỏ

Nhìn thấy đời vô số những kỳ công

Và muôn vật trong vũ trụ mênh mông

Mặc vẻ đẹp lung linh và hùng vĩ

*

Mở con mắt Đức Tin con cho sáng

Để nhận ra Đấng Tạo Hóa Tình thương

Luôn yêu thương dẫn bước con trên đường

Nơi trần thế vững lòng: Tin Yêu Chúa.

*

Cho mắt con luôn hướng nhìn lên Chúa

Và biết nhìn thấy Chúa trong tha nhân

Để yêu thương và giúp đỡ khi cần

Sống bác ái : Trong tinh thần phục vụ

*

Cho mắt con luôn luôn được sáng tỏ

Để phân biệt những sự việc đúng – sai

Những công việc phải xử trí hằng ngày

Luôn làm đúng theo ý Cha đã dạy

Amen