327- LÒNG BÁC ÁI

CN13.TNA. 28-06-26

“Ai cho một trong những kẻ bé nhỏ này uống, dù chỉ một chén nước lã thôi,

vì kẻ ấy là môn đệ của Thầy,  thì Thầy bảo thật anh em,

 người đó sẽ không mất phần thưởng đâu.”

(Mt 10,42)

*

Đời trần thế có nhiều người đau khổ

Cũng nhiều người chẳng có chỗ nương thân

Và nhiều khi chẳng có đủ miếng ăn

Sống lang thang nhờ lòng thương bá tánh

*

Mới tinh mơ, mặt trời chưa ló dạng

Đã vội vàng đi khất thực kiếm ăn

Dọc ngõ tắt, đường ngang khắp xóm làng

Mong xin được chén cơm hay bát gạo

*

Trời về chiều lúc hoàng hôn ngả bóng

Lo kiếm tìm một chỗ ngủ qua đêm

Nơi vỉa hè, chẳng nệm ấm chăn êm

Manh chiếu rách ngả lưng cho đỡ mỏi

*

Cứ như thế ngày ngày luôn tiếp nối

Từ xóm làng đến phố thị xa hoa

Bước chân đi đâu đâu cũng thấy nhà

Mà nhà mình chỉ là trong mơ ước

*

Chúa đã dạy dù chỉ một chén nước

Mà cho người bé mọn giữa anh em

Vì người đó là môn đệ Chúa yêu

Thì phần thưởng không bao giờ bị mất

*

Xin cho con biết luôn luôn tích góp

Những việc lành phúc đức nơi trần gian

Để mai sau được hưởng phúc Thiên Đàng

Sống với Chúa trong vinh quang bất diệt

*

Mở tay con để biết làm việc thiện

Mở lòng con rộng rãi với tha nhân

Mở chân con đi đến những nơi cần

Cho tim con sẻ chia tình yêu mến

*

Xin cho con đừng bao giờ lưu luyến

Những phàm hèn  vật chất của trần gian

Mà quên đi tìm hạnh phúc Thiên Đàng

Để luôn sống yêu thương và bác ái

*

Xin cho tâm hồn con được thư thái

Sống trong tình yêu Chúa mãi không vơi

Ngày ngày dâng lễ tiến Chúa Trời

Để kết hiệp trong Tình Yêu Thánh Thể

Amen